Kết quả 1 đến 9 của 9
  1. #1
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    0

    Các huyền thoại của bóng đá Pháp

    Pháp là đất nước đã sản sinh ra WC, nhưng bóng đá Pháp chỉ có tiếng nói trên đấu trường quốc tế khi trong màu áo lam xuất hiện 1 nhân vật kiệt xuất :

    HOÀNG TỬ MICHEL PLATINI


    Hồ sơ :

    Michel Francois Platini sinh ngày 21 tháng 6, 1955 tại Jœuf, Pháp

    CLB : AS Nancy (1972–1979) Saint-Étienne (1979–1982) Juventus (1982–1987 )

    Đội tuyển quốc gia Phap (1976–1987) 72 trận 41 bàn thắng

    Thành tích

    -VớI tuyển Pháp:

    Vô địch EURO 1984
    Hạng 3 World Cup 1986
    Hạng 4 World Cup 1982

    -VớI Nancy

    175 trận, 98 bàn
    Cúp QG Pháp(1978)

    VớI AS.Etienne(1979-1982)

    107 trận, 58 bàn
    VDQG 1981.

    - VớI Juventus( 1982-1987)

    147 trận, 68 bàn
    Cúp QG 1983
    Scudetto 1984, 1986
    Cúp C2 1984
    Siêu cúp châu âu 1984
    Cúp C1 1985
    Cúp liên lục địa 1985

    Danh hiệu cá nhân:


    - 2 lần Cầu thủ xuất sắc nhất nước Pháp 1976, 1977.
    - Cầu thủ xuất sắc nhất SerieA 1984
    - 3 lần Vua phá lướI Serie A (82/83: 16 bàn, 83/84: 20 bàn, 84/85: 18 bàn)
    - 1 lần Vua phá lướI cúp C1 (1984/1985: 7 bàn)
    - Vua phá lướI EURO 1984( 9 bàn)
    - 3 lần Quả Bóng Vàng châu Âu France Football (1983,1984,1985)
    - 3 lân Cầu thủ xuất sắc nhất thế giớI-Onze vàng (1983,1984,1985)
    - 2 lần Cầu thủ xuất sắc nhất thế giớI _World Soccer(1984,1985)
    - Cầu thủ xuất sắc nhất trong lịch sử bóng đá Pháp.(1997)
    - Cầu thủ xuất sắc nhất trong lịch sử Juventus.(1997)


    Thông tin :


    Những năm đầu thập niên 80, bóng đá thế giớI có 3 chàng hoàng tử, mỗI chàng có 1 phong cách khác biệt nhau. Arthur Atunes “Zico” như 1 lãng tử phiêu du, Diego Maradona tinh quái và đầy “ma thuật”, còn Michel Platini thì nổI bật vớI phong thái điềm đạm và đường bệ. Ngoài Zico có phần hơi kém sút, giớI hâm mộ khi ấy vẫn thường so sánh giữa Maradona và Platini. Cả 2 đều sút phạt giỏi,có nhãn quan chiến thuật sắc bén, đọc trận đấu tuyệt hay và kiến thiết bóng cực chuẩn xác. Nếu như Maradona vượt trộI về kỹ thuật thì Platini lạI xuất sắc hơn về kỹ năng ghi bàn, hiếm có 1 tiền vệ nào lạI đăng quang ngôi vua phá lướI nhiều như ông.


    Platini xuất thân trong một gia đình người Ý di cư sang Pháp. Ông nội của Platini đã rời Piemonte vào cuối thế chiến thứ nhất để đến Lothringen và làm nghề thợ gạch. Cha Michel Platini, ông Aldo Platini là một cựu cầu thủ và là một huấn luyện viên bóng đá. Chính ông Aldo là người đã có công khơi dậy những tiềm năng bóng đá của cậu con trai.

    Có một điều ít ai biết rằng nguyên nhân khiến Platini có khả năng đi bóng uyển chuyển và mềm dẻo như một vũ công samba là do ông trưởng thành từ bóng đá đường phố. Chính nhờ những năm tháng rong ruổi ngoài đường, Platini mới có được sự thanh tao của một nghệ sĩ bóng đá, không như những người bạn đồng trang lứa bị khô cứng trong các học viện bóng đá từ quá sớm. Mãi đến năm 11 tuổi, tức là sau 6 năm chơi bóng ngoài đường, Platini mới gia nhập CLB bóng đá địa phương AS Joeuf.

    Thật ra, Michel Platini không phát triển tài năng ở tuổi quá sớm. Như ông tâm sự mới đây: "Ở tuổi 17 tôi không được gọi vào đội tuyển quốc gia bởi vì tôi chưa hoàn thiện được hết các kỹ năng cần thiết". Đó là khi ông 17 tuổi. Mọi chuyện còn tệ hơn khi Michel Platini 14 tuổi.

    Năm 1969, khi đó mới 14 tuổi, Michel Platini đã có màn trình diễn tồi tệ tại một giải đấu dành cho cầu thủ trẻ. Không nản chí, Platini miệt mài tập luyển và đã phát triển rõ rệt sau 2 năm. Khi 16 tuổi, Platini đã chơi khá tốt trong màu áo đội trẻ của Jeouf trận gặp đội trẻ của Metz. Điều này gây ấn tượng với HLV của Metz.

    Metz muốn ký hợp đồng với cầu thủ trẻ tài năng này nhưng một chấn thương đã ngăn Platini đến với Metz. Sau khi hết chấn thương, HLV của Metz đã chuyển đi nơi khác và vị HLV mới chưa muốn có một Platini còn non kinh nghiệm và kỹ thuật. Platini vẫn phải an phận tại Jeouf.

    Rất khao khát được chơi cho Metz, CLB hâm mộ từ nhỏ của mình nhưng trong suốt sự nghiệp, Platini chưa bao giờ có được diễm phúc này. Duyên số không cho phép Platini được khoác áo đội bóng mơ ước. Platini không thể vượt qua được kỳ kiểm tra sức khỏe cuối cùng khi mọi thủ tục chuyển nhượng về Metz đã xong xuôi. Lần này bác sĩ của Metz chê dung tích phổi của Platini nhỏ, gặp trục trặc về đường thở và tim yếu.

    Tháng 9 năm 1972, khi 17 tuổi, Platini gia nhập đội hình dự bị của Nancy và ngay lập tức chứng tỏ được giá trị của bản thân. Với thành tích ấn tượng, Platini ngay lập tức được đôn lên đội hình một. Tuy nhiên hoa hồng vẫn chưa đến với Michel Platini. Trong trận đấu đầu tiên ở đội hình một, Platini được vào sân từ băng ghế dự bị trong trận gặp Valenciennes và bị nhận rất nhiều vật thể lạ ném từ khán đài. Mọi chuyện chưa dừng ở đó, vài ngày sau, trong trận đấu ở đội hình hai, Platini bị một cú vào bóng ác ý dẫn đến chấn thương mắt cá khá nặng.

    Và cuộc sống của ông gắn với giường bệnh. Mãi đến ngày 3-5-1973, Platini mới được ra sân trở lại trong trận gặp Nimes, lần này ông được ra sân ngay từ đầu. Thi đấu chưa đầy tròn năm, chấn thương chân vẫn còn nóng mới thì Platini nhận tiếp một chấn thương gãy tay khiến ông phải nghỉ thi đấu cho đến hết mùa bóng.

    Có thể nói đây là bước ngoặt trong cuộc đời bóng đá của Platini. Trở lại sau chấn thương, Platini trở thành cầu thủ quan trọng nhất của Nancy trong mùa bóng 1973-1974, ghi được 17 bàn thắng mà rất nhiều trong số đó là từ pha đá phạt trực tiếp, giúp Nancy vô địch giải hạng nhì, thăng hạng nhất.

    Vừa đưa Nancy trở lại giải hạng nhất, Platini nhận giấy báo quân dịch vì vậy số trận ông góp sức cho Nancy giảm hẳn. Dù không thi đấu tốt ở giải vô địch quốc gia nhưng Nancy đã gây tiếng vang ở Cúp QG Pháp. Tại Joinville, trại quân sự của các vận động viên Pháp,Michel Platini gặp gỡ 2 đồng đội tại Nancy là Olivier Rouyer và Jean-Michel Moutier cùng với Maxime Bossis, người sau này là đồng đội của Platini trong tuyển Pháp.

    Với sự góp mặt xuất sắc của Platini, Nancy đã gây bất ngờ ở giải đấu này khi loại St.Etienne bằng 2 bàn thắng của ông nhưng rồi sau đó thất bại thảm hại 1-4 trước Marseille ở bán kết (bàn thắng duy nhất của Nancy do Platini ghi được từ một pha đánh đầu).

    Năm 1976, Platini tham dự Olympic Montreal nhưng không đạt được thành tích gì đáng kể. Và cũng trong năm này, Platini đã ký hợp đồng chuyên nghiệp đầu tiên trong sự nghiệp với Nancy, kéo dài hai năm. Cuối cùng thì chức vô địch cũng đến với Michel Platini. Trong năm cuối cùng khoác áo Nancy, ông đã đưa CLB đến chiếc Cúp QG Pháp bằng bàn thắng duy nhất trong trận chung kết gặp Nice.

    Sau khi hết hợp đồng với Nancy, Inter Milan, St.Etienne và Paris Saint German đều lao vào cuộc đua giành chữ ký của Platini. Ngay cả Nancy cũng không muốn Platini ra đi. Cuối cùng Platini ký hợp đồng kéo dài 3 năm với St.Etienne, CLB tha thiết muốn có Platini nhất.

    Platini được St.Etienne rước về với kỳ vọng sẽ lập lại được thành tích của đội bóng trong mùa 1976 khi lọt vào chung kết cúp C1 châu Âu. Tuy nhiên có thể nói Platini đã làm thất vọng St.Etienne khi chỉ giúp CLB một lần vô địch quốc gia Pháp cùng với hai lần lọt vào chung kết Cúp QG Pháp trong hai năm liên tiếp 1981 và 1982. Trận chung kết năm 1981, St.Etienne thua Bastia còn năm 1982 St.Etienne thua Paris Saint German. Và đó là lần cuối cùng ông thi đấu cho một CLB Pháp.

    Có thể nói sự nghiệp của Platini phát triển rực rỡ nhất là dưới màu áo Juventus. Tuy nhiên ít ai biết được rằng khi mới đến Bà Đầm Già, các cầu thủ nước ngoài mà trong đó có Platini đã chịu sự tỵ nạnh và chén ép của những ngôi sao trong nước. Năm 1982 Ý vô địch World Cup và dĩ nhiên trong đội hình của Juventus, hầu hết là những nhà vô địch thế giới. Lạ nước lạ cái, chưa thích nghi với lối chơi cũng như cuộc sống mới, Platini đã thi đấu khá tệ trong mùa bóng đầu tiên và trở thành mục tiêu chỉ trích của báo chí Ý. Dưới quá nhiều sức ép, thậm chí Platini đã định rời khỏi Juventus vào mùa đông năm ấy, tức là chưa đầy 6 tháng chơi cho Bà Đầm Già.

    Nhưng Platini đã ở lại, hợp cùng tiền đạo người Ba Lan Boniek, tạo thành thế lực ngôi sao nước ngoài và tạo một cuộc cách mạng buộc Juventus phải thay đổi lối chơi. Kết quả là Juventus giành chiếc Cúp QG và lọt vào chung kết cúp C1. Sau này ai cũng biết đó chỉ là phần mở bài của một bài luận văn đầy ắp những danh hiệu mà Platini viết nên mà đáng kể nhất là 3 Quả bóng vàng châu Âu liên tiếp.

    Đáng nhớ nhất trong sự nghiệp của Platini có lẽ không phải là chức vô địch Euro 1984 mà là trận chung kết cúp C1 châu Âu tại Brussel Bỉ. Trong cuộc ẩu đả giữa cổ động viên Juventus và Liverpool trước trận đấu trên sân Heysel, nơi không đáp ứng tốt các điều kiện an toàn, một bức tường đã sập xuống làm 39 cổ động viên chết, sáu trăm người bị thương. Trận đấu không bị hoãn lại mà chỉ thi đấu muộn với bàn thắng duy nhất ghi được từ cú sút phạt đền thành bàn của Platini. Người tạo ra quả phạt đền không ai khác là Boniek.

    Rất vui mừng khi đoạt được Cúp C1 đầu tiên trong lịch sử nhưng các cầu thủ Juventus đã bị chỉ trích rằng đã ăn mừng trên xương máu của các cổ động viên. Nói về cảm giác thi đấu tại thảm họa Heysel, Platini cho biết: "Năm 1985, tại sân Heysel Stadium ở Brussel, họ đã cho trận đấu tiếp tục và tôi nghĩ tốt hơn là làm như vậy. Đối với những người xem trận đấu qua truyền hình, họ không hiểu được tại sao chúng tôi còn tâm trạng để thi đấu. Tại sao ư? Bởi vì chúng tôi không biết đã xảy ra một thảm họa trên sân vận động. Chúng tôi được đưa vào phòng thay đồ khi nhận lệnh trận đấu sẽ tạm hoãn. Chúng tôi chỉ biết được sự thật khi hôm sau, về nhà và giở báo ra đọc".

    Ngày 16-11-1977, trên sân Công viên các hoàng tử, ở trận đấu gặp Bulgaria trong khuôn khổ vòng loại World Cup 1978, Pháp thắng 3-1. Dù không thật sự tỏa sáng nhưng Platini đã khiến người hâm mộ tin rằng nước Pháp đã tìm ra một thủ lĩnh trên sân cỏ. Đối với tuyển Pháp đây là lần đầu tiên sau 12 năm họ được tham dự World Cup. Còn đối Platini và đồng đội thì đây là lần đầu tiên trong sự nghiệp.

    Có ai nghĩ rằng sẽ đánh bại được thủ môn huyền thoại Dino Zoff hai lần trong một trận đấu mà quan trọng hơn là từ cùng một vị trí. Ngày 8-2-1978, tại Naple trong trận giao hữu Pháp - Ý, Platini đã làm được điều đó. Cả hai cú sút phạt trực tiếp của ông, một được công nhân và một thì không đã chui gọn vào lưới của thủ môn Zoff. Sau trận đấu này, tên tuổi Platini bắt đầu được chú ý tại khắp châu Âu mà đặc biệt là Ý. Có rất nhiều CLB như Paris Saint-Germain, Saint Etienne, Juventus, Inter Milan, Napoli, Barcelona, Valencia và Arsenal muốn sở hữu Platini.

    Tài năng của Platini thật sự chín muồi tại World Cup 1982. Một bàn thắng từ pha đá phạt trực tiếp của Platini trong trận đấu vòng loại quan trọng với Hà Lan, đã giúp Pháp “mua” được chiếc vé tới Tây Ban Nha.

    Đội Pháp đến World Cup 1982 với tư thế của một ứng cử viên vô địch nhưng họ đã bị chặn lại tức tưởi ở vòng bán kết bởi Tây Đức. Trong trận đấu đó đã có một bức ảnh Platini chỉ tay lên trời rất nổi tiếng. Đó không phải là hành động ăn mừng bàn thắng mà là một cử chỉ cầu xin khẩn thiết, một hành động đòi công lý đối với trọng tài Charles-Coerver sau khi ra một quyết định không chính xác mà sau này vẫn còn lưu lại trong kho tàng truyền miệng lịch sử World Cup.

    Đôi mắt nâu của Platini như sống lại khi ông kể về những chi tiết trong trận bán kết World Cup kinh điển diễn ra tại Sevilla năm 1982. "Đó là trận đấu đẹp nhất trong lịch sử. Tất cả những gì diễn ra trong 2 giờ thi đấu chứa đựng tất cả cung bậc tình cảm của một con người. Đáng lẽ trọng tài phải rút thẻ đỏ cho Schumacher khi thủ môn này va chạm với Patrick Battiston và chúng tôi đã có thể lọt vào trận chung kết, và thậm chí giành chức vô địch. Nhưng ông ta đã không thấy lỗi đó và dĩ nhiên thẻ đỏ không được rút ra. Lúc đó tôi có thể làm được gì?". Dù Pháp thua nhưng Platini được bầu là cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu.

    Chiến tích huy hoàng nhất của Platini là chiếc cúp vô địch Euro cùng tuyển quốc gia Pháp vào năm 1984. Ghi bàn trong tất cả các trận đấu (tổng cộng 9 bàn), ghi bàn từ mọi tư thế: đánh đầu, sút xa, sút gần và phạt trực tiếp..., giúp Pháp toàn thắng cả 6 trận tại giải, Platini đã làm được một điều mà chưa một huyền thoại nào, dù đó là Pele, Maradona, Cryff hay Beckenbauer làm được. Thật không ngoa khi nói rằng Euro 1984 là đỉnh cao trong sự nghiệp quốc tế của Michel Platini. Ở tuổi 29, độ tuổi chín muồi nhất trong đời cầu thủ, Platini đã buộc châu Âu phải quỳ phục và trao vương miện cho nước Pháp.

    Ngoài ra còn phải kể đến 2 cú hattrick liên tiếp mà có lẽ trong lịch sử bóng đá chỉ có mỗi Platini thực hiện được. Hai hattrick trong hai trận liên tiếp (gặp Bỉ và Nam Tư) tại một giải đấu quốc tế là một điều rất khó đằng này đây lại là hattrick-bộ với một bàn bằng đầu, một bàn bằng chân phải và bàn còn lại bằng chân trái. Nhưng có lẽ đọng lại nhất trong tâm trí mọi người về Platini tại Euro 1984 là bàn thắng vào lưới Tây Ban Nha trong trận chung kết. Không ai có thể quên được hình ảnh thủ môn Luis Arconada quá bất ngờ trước cú sút của Platini đã để bóng chui qua người đi vào lưới.


    Tham dự World Cup 1986 tổ chức tại Mexico, dù không đạt được phong độ vì bị đau háng và phải tiêm thuốc trước khi thi đấu nhưng Platini vẫn là linh hồn của đội Pháp. Tuy vậy những gì Platini thể hiện là không thể chê trách. Tuyển Pháp của Platini vẫn thắng như chẻ tre và biến Ý thành cựu vô địch ngay ở vòng hai, với một bàn thắng của ông.

    Dù đất Mexico không phải là miền đất lành đối với Platini và các đồng đội – xét theo một góc độ nào đó - nhưng có lẽ Platini phải cám ơn quốc gia Trung Mỹ này vì nó là nơi đã tổ chức cho ông một ngày sinh nhật nhiều cảm xúc bóng đá nhất.

    Ông đã ghi bàn thắng cuối cùng trong sự nghiệp quốc tế, sút hỏng một quả luân lưu trong trận tứ kết Pháp – Brazil và cuối cùng Pháp lọt vào bán kết. Tất cả diễn ra trong sinh nhật lần thứ 32 của Michel Platini. Nến sinh nhật, bánh sinh nhật rồi cũng tàn, quà sinh nhật cũng đã mở, sinh nhật hạnh phúc rồi cũng qua. Thêm một tuổi, Platini nhận thêm một niềm đắng tại World Cup. Loại Brazil ở tứ kết để rồi gặp lại Tây Đức ở bán kết. Nợ cũ chưa trả lại vay thêm nợ mới, một lần nữa Pháp lại thua. Một lần nữa Platini không vượt qua được Tây Đức. Lại là Tây Đức! Kẻ ngăn mọi ước mơ của người Pháp và của Michel Platini


    Phong độ của Platini sa sút rõ rệt sau 1 World Cup đắng cay, trong mùa bóng 86-87, vua phá lướI Serie A ngày nào chỉ ghi được vỏn vẹn 2 bàn thắng. Không muốn cho ngườI hâm mộ phảI chứng kiến 1 “Michel tàn tạ”, Platini quýêt định treo giày ở tuổI 32. “ Tôi không còn năng lực nữa” ông tuyên bố sau trận đấu cuốI cùng trước Brescia” Tôi đã thi đấu chuyên nghiệp 15 năm qua, đã trảI qua những chấn thương. Tôi yêu những bàn thắng, nhưng tuổI tác giờ đây không còn cho phép tôi thi đấu như những chàng trai trẻ nữa rồI”. Ngày 29-4-1987, Platini thi đấu trận cuốI cùng trong màu áo tuyển quốc gia, gặp Iceland.

    1 năm sau khi từ giã bóng đá, Platini trở thành HLV của tuyển Pháp. TạI vòng loạI EURO 92, Platini dẫn dắt độI tuyển toàn thắng tất cả các trận( Lần đầu tiên và duy nhất đến nay 1 độI bóng toàn thắng trong vòng loạI EURO). Tuy nhiên, khi vào đến vòng chung kết ở Thụy Điển, Pháp lạI thi đấu tệ hạI và bị loạI ngay vòng đầu. Platini từ chức sau đó.

    Từ năm 1992 đến 1998, Platini là đồng chủ tịch ủy ban tổ chức World Cup 1998. Năm 1995, ông được bầu làm thành viên ban chỉ đạo Liên đoàn bóng đá Pháp, từ năm 1998 là Giám Đốc Thể Thao, cố vấn đặc biệt cho chủ tịch FIFA. Và hiện nay là chủ tịch Liên đoàn bóng đá châu Âu UEFA

    Để kết lại bài có thể lấy câu phát biểu của ông Michel Platini khi nhậm chức chủ tịch UEFA. "Bóng đá là một trò chơi trước khi là một món hàng. Là một môn thể thao trước khi là một thị trường, một màn trình diễn trước khi là công việc. Bóng đá là một kho báu, một trò chơi đơn giản và phổ biến mà tất cả mọi trẻ em trên thế giới đều muốn chơi. Tôi đã chuẩn bị để bảo vệ và bảo tồn kho báu này".

  2. #2
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    0
    Post thế này thì paste luôn 1 cái link cho mọi người dễ đọc
    Chả cần phiền đến Mod phải là 3 động tác : lập topic - copy - paste mệt người ra
    Mà thực ra cũng chả cần thiết

  3. #3
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    0
    Trích dẫn Gửi bởi m0nit0r
    Post thế này thì paste luôn 1 cái link cho mọi người dễ đọc
    Chả cần phiền đến Mod phải là 3 động tác : lập topic - copy - paste mệt người ra
    Mà thực ra cũng chả cần thiết
    Đây ko hẳn là đi copy-paste, mà là tập hợp từ rất nhiều nguồn để có được bài viết này cho anh em tham khảo, thế thôi

  4. #4
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    0
    hay đấy anh bư. em nhật đây.vic bị ban roài. hixx

  5. #5
    Ngày tham gia
    Nov 2015
    Bài viết
    0
    Đây là một huyền thoại trên sân cỏ với cương vị là một cầu thủ nhưng thất bại trong vai trò một HLV!

  6. #6
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    0
    Huyền thoại đương thời nè (đâu phải cứ nghỉ đá thì được tính là huyền thoại phải ko ?)

    Thierry Henry

    Thời niên thiếu Henry thi đấu cho một số đội bóng nghiệp dư Les Ulis, Pallaiseau, Viry Chatillon.

    Năm 15 tuổi anh được tuyển vào học viện bóng đá danh tiếng Claire Fontaine cùng lứa với những Trezeguet,Gallas...

    Henry được câu lac bộ AS Monaco ký hợp đồng năm 1990.[2] Anh bắt đầu sự nghiệp bóng đá chuyên nghiệp năm 1994 và chơi ở Monaco đến năm 1998, phong độ tốt đã giúp anh được gọi vào đội tuyển quốc gia. Sau đó, Henry chuyển tới chơi cho câu lạc bộ bóng đá lớn Juventus tại Ý, nhưng sau một mùa giải thất vọng chơi ở vị trí tiền vệ cánh

    Ngay sau khi kết thúc mùa giải anh đã bị đẩy sang Arsenal với giá chuyển nhượng là 10,5 triệu bảng. Chỉ đạo của huấn luyện viên Arsene Wenger là, tất cả các cầu thủ Arsenal, nhất là các tiền vệ Pháp (Vierra, Petit, Pirès, Grimandi, Wiltord...) và các cầu thủ Hà Lan lúc đó (Berkamp, Overmars) phải tạo mọi điều kiện đưa bóng cho Henry tập sút, cũng như mọi quả đá phạt đền (Penalty) cũng giao cho cậu ta.

    Với vị trí là cầu thủ thay thế cho Nicolas Anelka, Henry được Wenger xếp ngay vào vị trí tiền đạo, một quyết định mà sau này đã giúp Henry tiến bộ nhiều và khá thành công trong một quãng thời gian. Trong thời gian đầu, nhiều người đã nhận thấy Henry chỉ biết chạy và chạy, còn kỹ năng xử lý bóng và quan sát đồng đội khá kém . Tuy vậy Wenger đã rất khôn ngoan khi tạo mọi điều kiện cho Henry tiến bộ, mặc dù Henry không thể ghi nổi bàn thắng trong suốt mười trận đấu đầu tiên của mùa giải. Nhưng không lâu sau đó, với sự hỗ trợ cật lực của Huấn luyện viên, các cầu thủ Pháp khác ở Arsenal, và nhất là 2 cầu thủ Hà Lan cực giỏi và giàu tinh thần đồng đội là Dennis Bergkamp và Marc Overmars, anh đã được thi đấu hơn 60 trận và kết thúc mùa giải đàu tiên tại Arsenal với 26 bàn thắng

    Mùa hè sau đó, Henry đứng trong hàng ngũ đội tuyển Pháp tham dự Euro 2000. Anh ghi được ba bàn thắng, trong đó có bàn quan trọng gỡ hòa trong trận đấu với Bồ Đào Nha trong trận bán kết. Henry là cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất, ngang với 1 cầu thủ khác trong đội, cho Pháp trong Euro 2000. Pháp sau đó đã thắng hiệp phụ nhờ bàn thắng penalty của Zinedine Zidane. Pháp tiến vào trận chung kết và thắng Ý sau hiệp phụ, và Henry nhận huy chương quốc tế quan trọng thứ hai trong sự nghiệp của mình- huy chương vàng Euro

    Mùa giải thứ hai ở Arsenal là mùa giải thành công lớn nhất đối với Henry khi anh trở thành cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất cho câu lạc bộ, với sự hỗ trợ tận tình của cả đội như đã nói ở trên. Trong mùa giải 2001-2002 này, Henry thi đấu 64 trận, ghi được 32 bàn thắng tính trên tất cả các giải đấu. Mặc dù vậy, World Cup 2002 năm 2002 đã chứng kiến việc Đội tuyển quốc gia Pháp cùng Henry -với tư cách là nhà đương kim vô địch, bị loại sớm đầy bất ngờ sau vòng bảng không ghi được bàn thắng nào, bởi ở đội tuyển không phải mọi cầu thủ đều theo chỉ đạo của Wenger như ở Arsenal.[7] Sau khi Pháp thua trận đấu vòng bảng đầu tiên, Henry phải nhận thẻ đỏ cho một pha bóng gây trượt trong trận đấu gặp Uruguay. Pháp hòa 0-0 và Henry không được thi đáu trận cuối cùng do thẻ phạt, Pháp thua Đan Mạch 0-0.



    Mặc dù sự nghiệp thi đấu quốc tế tạo nhiều thất vọng (hiệu suất khoảng 6 trận/bàn với vị trí tiền đạo), trong mùa giải 2002-2003 Henry thi đáu rất hiệu quả, với 42 bàn thắng tính trên tất cả các giải đấu (kể cả đội tuyển quốc gia, cúp quốc gia, cúp C1,... ) , ngoài ra anh còn có công đóng góp cho Arsenal 23 bàn thắng ở giải Ngoại hạng Anh. Mùa đó, Arsenal rất mạnh và Henry cũng đang trên đà cải thiện, đã đưa đến cho Arsenal một chiếc Cúp Vô địch FA.[8] Mùa hè năm sau đó, anh quay trở lại trong hàng ngũ đội tuyển Pháp tham dự Confederations Cup 2003, một đội hình không có Zidane và Patrick Vieira và đã giúp đội tuyển dành chiến thắng. Đây có lẽ là thời kỳ phong độ cao nhất của Henry, sau khi đã được Wenger giúp mài dũa rất nhiều ở Arsenal. Trong trận chung kết, Henry ghi bàn thắng vàng trong hiệp phụ, gíup đội chủ nhà vượt qua Cameroon với tỉ số 1-0. Với bốn bàn thắng, anh là cầu thủ ghi bàn nhiều nhất giải đấu này.
    Sở trường của Henry là chạy đua tốc độ, anh có thể lực rất tốt kỹ năng xử lý bóng đỉnh cao của mình (đã đem cho anh biệt hiệu "đứa con của thần gió") . Sau khi đến Arsenal anh đã xem rất nhiều băng ghi hình của Ian Wright để học thêm cách chọn vị trí, cũng như cách để tỏa sáng cá nhân.Nhiều cầu thủ Pháp ủng hộ Henry chơi kiểu này, và giao bóng cho anh rất nhiều, nên số bàn thắng khoảng 1/2 số trận thi đấu cho Arsenal. Anh giống như một nhạc trưởng trên sân, chỉ huy lối chơi của toàn đội, Nếu nói không quá thì một nửa sức mạnh của Arsenal là Henry. Anh đã có rất nhiều cống hiến cho câu lạc bộ. Và trở thành cấu thủ vĩ đại nhất trong lịch sử của câu lạc bộ. Lối chơi thanh thoát cùng kĩ thuật siêu đẳng đã có lúc anh được coi là tiền đạo suất sắc nhất thế giới. Qua hơn 8 năm gắn bó với The Gunners , đặc biệt là chuyên nhận sút phạt đền, anh đã dần tiến bộ để thoát khỏi hình ảnh "chân gỗ" và đã ghi dấu ấn tại đây với khoảng 200 bàn, phá vỡ kỉ lục của Ian Wright để trở thành chân sút ghi được nhiều bàn thắng nhất cho đến giờ cho Arsenal (tỉ lệ 2.1 trận/bàn).


    Thành công còn tiếp tục đến với Henry ở mùa giải 2003-2004. Vào năm đó đội hình Arsenal dưới sự chỉ đạo của Arsene Wenger đã đạt vào độ chín nhất. Cùng với những Dennis Bergkamp, Patrick Vieira, Robert Pires,... Henry đã biến Arsenal trở thành một đội bóng gần như không thể đánh bại với kì tích trở thành đội bóng đầu tiên sau gần một thế kỉ vô địch mà không trải qua bất cứ một thất bại nào ở English Premier League.[9] Với tổng cộng 39 bàn thắng trong cả mùa giải, Henry đã đoạt được danh hiệu Chiếc giày vàng Châu Âu. Tuy nhiên, cũng giống như năm 2002, Henry cũng không thể giúp đội tuyển Pháp làm nên trò trống gì tại Euro 2004 sau khi bị Hy Lạp(đội sau đó đã lên ngôi vô địch) loại ở vòng tứ kết. Đó chính là nguyên nhân chính khiến Henry một lần nữa phải về nhì trong cuộc cạnh tranh danh hiệu lớn của năm là cầu thủ suất sắc nhất thế giới năm 2004 sau Ronaldinho của Barcelona. Tuy vậy kể từ thời điểm này trở đi, các cầu thủ Hà Lan đã rời khỏi Arsenal, các tiền vệ Pháp cũng rời khỏi đội hoặc chấn thương, trong khi các cầu thủ mới khác như Emmanuel Adebayor,Cesc Fàbregas, Gilberto Silva, Antonio Reyes, Van Persie... lại không ủng hộ lối chơi cá nhân và hiệu suất tung sút của Henry. Và kết quả tất yếu là anh càng ngày càng giảm số bàn thắng ghi được, mặc dù Arsenal vẫn tham dự giải Anh đến 38 trận Ngoại hạng và 2 giải Cúp trong nước, cũng như 1 vài giải cúp quốc tế khác.



    Cac thành tích đạt được cùng Arsenal
    Giải Ngoại Hạng Anh:2001–2002, 2003–04
    FA Cup: 2002, 2003, 2005
    FA Community Shield: 2002, 2004
    UEFA Champion League: Á quân 2006
    UEFA Cup : Á quân 2000
    Các thành tích cùng đội tuyển Pháp
    FIFA World Cup:
    Tham dự các năm :1998,2002,2006

    Vô địch: 1998

    Á quân :2006

    Giải vô địch các quốc gia Châu Âu Euro:
    Tham dự các năm:2000,2004

    Vô địch:2000

    Cúp Liên Đoàn các châu lục Confederation Cup :2003
    Thành tích cá nhân
    Chiếc giày vàng châu Âu: 2004, 2005
    Cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất FA Premier League: 2001–02, 2003–04, 2004–05, 2005–06
    Onze d'Or: 2003, 2006
    PFA Cầu thủ của năm: 2002–03, 2003–04
    FWA Footballer Of The Year: 2002–03, 2003–04, 2005–06
    Cầu thủ của năm của FIFA
    Vị trí thứ hai: 2003, 2004

    Tên đầy đủ Thierry Daniel Henry
    Ngày sinh 17 tháng 8 năm 1977 (31 tuổi)
    Nơi sinh Les Ulis, Essonne, Pháp
    Chiều cao 1,88 m (6 ft 2 in)
    Vị trí Tiền đạo/Tiền vệ cánh
    Thông tin về CLB
    CLB hiện nay FC Barcelona
    Số áo 14

    CLB trẻ :

    1983–1989 CO Les Ulis
    1989–1990 US Palaiseau
    1990–1992 US Palaiseau
    1992 Clairefontaine
    1992–1995 AS Monaco


    CLB chuyên nghiệp :

    1994–1998 AS Monaco
    1999 Juventus
    1999–2007 Arsenal
    2007– FC Barcelona

    Đội tuyển quốc gia
    1997– Pháp

  7. #7
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    0
    sao có 2 người zj???

  8. #8
    Ngày tham gia
    Aug 2015
    Bài viết
    0
    MICHEL PLATINI làm chủ tịch liên đoàn bóng đá châu âu, nhưng có vẽ ông không được công tâm lắm, mình thấy ưu ái nhiều cho giải league 1 quá

  9. #9
    Ngày tham gia
    Nov 2016
    Bài viết
    4
    Huyền thoại platini giờ Michel François Platini là một cựu cầu thủ của Juventus, cựu huấn luyện viên bóng đá và cũng là cựu Chủ tịch Liên đoàn bóng đá châu Âu từ năm 2007 đến năm 2016

 

 

Các Chủ đề tương tự

  1. Làm sống lại các huyền thoại bóng đá
    Bởi jmm8199 trong diễn đàn Thảo luận - Hỏi đáp về FM2008
    Trả lời: 4
    Bài viết cuối: 06-02-2017, 04:17 PM
  2. Các huyền thoại của bóng đá Ý
    Bởi cake1990 trong diễn đàn Ngôi nhà của những huyền thoại
    Trả lời: 7
    Bài viết cuối: 01-08-2017, 08:25 AM
  3. Các huyền thoại của bóng đá Việt
    Bởi myphamuc93 trong diễn đàn Ngôi nhà của những huyền thoại
    Trả lời: 31
    Bài viết cuối: 01-05-2017, 02:15 PM
  4. Các huyền thoại của bóng đá Hà Lan
    Bởi kettrinh trong diễn đàn Ngôi nhà của những huyền thoại
    Trả lời: 2
    Bài viết cuối: 02-18-2009, 07:14 PM
  5. Các huyền thoại của bóng đá châu Âu (khác)
    Bởi BichNgoc101 trong diễn đàn Ngôi nhà của những huyền thoại
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 12-25-2008, 10:02 AM

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •  
Múi giờ GMT +7. Bây giờ là 07:10 AM.
Diễn đàn sử dụng vBulletin® Phiên bản 4.2.5.
Bản quyền của 2018 vBulletin Solutions, Inc. Tất cả quyền được bảo lưu.
Ban quản trị không chịu trách nhiệm về nội dung do thành viên đăng.